
Ruộng đồng thuở ấy mênh mông và hoang vu. Mỗi khi ra đồng, tôi không sao bỏ được ý thích nằm ngửa trên thảm cỏ dõi mắt theo một con chim chiền chiện bé tí ti nào đó đang lơ lửng giữa bầu trời.
Chiền chiện, đấy là tên thôn dã. Tên sách vở nghe "nghệ danh" hơn, gọi là sơn ca. Loài chim vốn thường xập xòe dưới mặt ruộng này lại có ý thích kỳ lạ lắm. Mỗi khi hót thường bay lên thật cao đứng im, rồi cao hứng cất lên những tràng lanh lảnh vang khắp không trung. Càng cất tiếng hót, chúng càng lên cao theo chiều thẳng đứng. Lên mãi, lên mãi... chỉ còn là một chấm đen rất nhỏ, càng lúc càng nhỏ hơn.
Đang dõi theo, nhưng chỉ xao nhãng vài giây thì không còn thấy cái chấm đen ấy nữa. Phải căng tai nghe thật kỹ mới nhận ra vẫn còn tiếng hót ấy, còn nằm đâu đó trên tầng không kia. Rồi, từ cõi trống không, chấm đen khi nãy có khi hiện lại. Nhưng cũng nhiều lần đợi mãi mà không còn nghe gì, thấy gì nữa. Tất cả như đã tan biến vào hư vô vậy.
Download here
About Me
Friday, April 11, 2008
Những chấm đỏ - Huỳnh Hiếu
Wednesday, April 9, 2008
Bí đỏ và... - Quế Hương

Bí Đỏ là một cô bé thắt bím. Chớ hỏi cô bé học lớp mấy vì câu trả lời luôn thay đổi. Có khi là sinh viên ngành cổ tích học nữa đấy! Mẹ bảo Bí Đỏ là một con bé không bình thường. Nó lơ sôcôla, cũng không thích nhai kẹo chewingum nhưng lại cực kỳ khoái bí đỏ chiên tỏi, thích kết bạn với những nhân vật mà nó nghĩ bước ra từ truyện cổ tích.
Bí Đỏ có một phòng riêng bé tẹo. Thỉnh thoảng trên cửa ra vào toòng teng cái bảng con: Bí Đỏ đi vắng. Thế là biết tỏng nó đang ở trong phòng chơi với một đứa bạn cũng chẳng giống ai!
Một bữa, tôi bắt gặp trước phòng nó một ả cóc vàng có cặp mắt thô lố. Chà, thuốc đặc trị bệnh còi của Bí Đỏ đây! Tôi chộp ngay ả đem vào bếp cho vú Ngò. Chả là vú có lần bảo để trị bệnh còi của Bí Đỏ không gì bằng thịt cóc. Thịt cóc chưa kịp lăn bột chiên đã thấy từ phòng Bí Đỏ tiếng rú đau thương vọng ra. Cả nhà đổ xô tới chứng kiến con bé vừa la vừa quẳng đồ đạc tung tóe. Nó quay quắt tìm cái gì đó.
- Gì vậy? - Mẹ hỏi.
- Hu… hu… hoàng tử đói bụng đi mất tiêu rồi!
- Hoàng tử nào?
- Hu… hu…
Không tìm thấy "hoàng tử" trong phòng, con bé ra ngoài săm soi từng xó. Nó bỏ cả bữa trưa dẫu vú Ngò đã an ủi nó bằng một tô bí đỏ chiên tỏi. Tôi và vú kín đáo nhìn nhau. Dĩ nhiên chúng tôi giấu biệt món đặc trị bệnh còi. Con bé cực kỳ tinh nhạy. Nó sẽ biết tỏng món lạ là thứ gì!
Buổi trưa, con bé vào phòng tôi soi đèn pin từng góc xó.
- Nói đi! Anh sẽ tìm giúp em – Tôi giả vờ mù.
- Hoàng tử… hoàng tử…
Download here