
Ruộng đồng thuở ấy mênh mông và hoang vu. Mỗi khi ra đồng, tôi không sao bỏ được ý thích nằm ngửa trên thảm cỏ dõi mắt theo một con chim chiền chiện bé tí ti nào đó đang lơ lửng giữa bầu trời.
Chiền chiện, đấy là tên thôn dã. Tên sách vở nghe "nghệ danh" hơn, gọi là sơn ca. Loài chim vốn thường xập xòe dưới mặt ruộng này lại có ý thích kỳ lạ lắm. Mỗi khi hót thường bay lên thật cao đứng im, rồi cao hứng cất lên những tràng lanh lảnh vang khắp không trung. Càng cất tiếng hót, chúng càng lên cao theo chiều thẳng đứng. Lên mãi, lên mãi... chỉ còn là một chấm đen rất nhỏ, càng lúc càng nhỏ hơn.
Đang dõi theo, nhưng chỉ xao nhãng vài giây thì không còn thấy cái chấm đen ấy nữa. Phải căng tai nghe thật kỹ mới nhận ra vẫn còn tiếng hót ấy, còn nằm đâu đó trên tầng không kia. Rồi, từ cõi trống không, chấm đen khi nãy có khi hiện lại. Nhưng cũng nhiều lần đợi mãi mà không còn nghe gì, thấy gì nữa. Tất cả như đã tan biến vào hư vô vậy.
Download here
About Me
Friday, April 11, 2008
Những chấm đỏ - Huỳnh Hiếu
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment